Du lịch Hà Giang, Tour du lich Ha Giang

Nhà tổ chức Du lịch Hà Giang, Tour Du lịch Hà Giang

Kinh nghiệm du lịch Hà Giang, Cẩm nang du lịch Hà Giang

Công ty chuyên tour du lịch Hà Giang, du lịch Hà Giang giá rẻ

Tour du lịch Hà Giang

  • Chào mừng du khách đến với Du lịch Hà Giang, mảnh đất địa đầu cực Bắc của Việt Nam, nơi có khí hậu quanh năm mát mẻ, không khí trong lành nên Hà Giang luôn là địa chỉ du lịch hấp dẫn và bổ ích đối với khách du lịch. Tour du lịch Hà Giang có địa hình hiểm trở, nhưng rất kỳ vĩ, có núi cao, cao nguyên và cả thung lũng nên nhiều sông suối, thiên nhiên đã kỳ tạo cho Hà Giang nhiều thắng cảnh hùng vĩ, ngoạn mục như cao nguyên Đồng Văn, đỉnh Tây Côn Lĩnh, Thác Thuý, Thác Bay, Thạch Nhũ Đôi, Cổng trời Quản Bạ, đỉnh Mã Pì Lèng, Cột cờ Lũng Cú - nơi đỉnh đầu của Tổ quốc, khu du lịch Tam Sơn - núi Tiên... cùng nhiều ghềnh thác, hang động với nhiều hình khối, đường nét kỳ thú và hấp dẫn du khách trong và ngoài nước.
    Du lịch Hà Nội - Hà Giang - Yên Minh - Đồng Văn - Cao Bằng - Thác Bản Giốc
    Du lịch Hà Nội - Hà Giang - Đồng Văn - Mèo Vạc - Hà Nội
    Du lịch Hà Nội - Hà Giang - Yên Minh - Đồng Văn - Cao Bằng - Thác Bản Giốc
    Du lịch Hà Giang - Đồng Văn - Lũng Cú - Mèo Vạc - Hoàng Su Phì
    Du Lịch Hà Nội - Nghĩa Lộ - Mù Cang Chải - Hà Nội
    Du lịch Hà Giang - Hoàng Su Phì - Xín Mần - Bắc Hà - Hà Nội
    Tour du lịch Sài Gòn - Hà Nội - Hà Giang - Vườn Ba Bể - Sơn Động Hua Mạ - Hà Nội - Sài Gòn
    Hà Giang là tỉnh miền núi biên giới, nhiều dân tộc với nhiều tiềm năng để phát triển các tuyến du lịch liên tỉnh và quốc tế.
    Nếu bạn là người thích du lịch, ưa khám phá hãy làm một cuộc hành trình về cao nguyên đá Lũng Cú – Đồng Văn- Công Viên Địa Chất toàn cầu vừa được thế giới công nhận,, đắm mình trong chốn thiên nhiên hùng vĩ.
    Nhắc tới Hà Giang, không thể không nói tới chợ tình Khâu Vai. Dù cuộc sống có nhiều đổi thay, nhưng phiên chợ này vẫn tồn tại hơn một thế kỷ qua với đủ đầy sức hấp dẫn.
    Cao nguyên đá Đồng Văn Ðến với Ðồng Văn là dịp để thử lòng can đảm của bạn bởi đèo cao vực thẳm, nhiều khi phải đi bộ. Nhưng đổi lại, bạn được những ngày đắm mình với thiên nhiên hùng vĩ, sống bên những con người còn nghèo khó nhưng vẫn tràn đầy niềm vui
    Chợ tình Khau Vai Phiên chợ tình Khau Vai càng về đêm càng trở nên sâu lắng, chỉ có tiếng trò chuyện thì thầm và tiếng khèn, tiếng hát réo rắt gọi bạn tình vang lên từ những ngọn núi, đồi xa xa. Du khách dẫu một lần đến với chợ tình Khau Vai
    Núi đôi Quản Bạ Du khách qua đây đều có dịp chiêm ngưỡng “tác phẩm nghệ thuật” của tạo hoá ban tặng cho vùng đất này. Giữa những núi đá trùng điệp và ruộng bậc thang nổi lên hai trái núi có hình dáng, thế đứng ngồ ngộ khiến du khách không khỏi
    Bãi đá cổ Nấm Dẩn Bãi đá cổ Nấm Dẩn được phát hiện vào năm 2004 bởi các nhà khoa học Viện Khảo cổ học và Bảo tàng Hà Giang. Khu di tích đá cổ chạm khắc các hình vẽ có cách đây cả nghìn năm nằm trong một thung lũng rộng thuộc địa phận xã Nấm Dẩn.
    Dinh Họ Vương Dinh được bao bọc bởi hai bức tường thành xây bằng đá, dày khoảng 60cm đến gần 1m, cao từ 2,5 đến 3m. Vòng thành trong dày và kiên cố hơn vòng thành ngoài. Cả hai vòng thành đều bố trí nhiều lỗ châu mai.
    Cột cờ Lũng Cú Từ xa, Lũng Cú hiện ra thật sinh động: một vùng đất với 3/4 là đá, nổi bật lên là cột cờ Tổ quốc có hình dáng giống cột cờ Hà Nội, trông xa giống như một ngọn tháp; xung quanh là phong cảnh núi rừng hùng vĩ, trùng điệp...
    Đường lên cổng trời Quản Bạ ngoằn ngoèo, khúc khuỷu vắt ngang lưng những ngọn núi đá tai mèo cao vút trên cao nguyên đá Hà Giang. Con đường lúc lọt giữa hẻm núi sâu, hai vách dựng đứng, lúc chênh vênh giữa đỉnh trời, mở ra một biển mây bồng bềnh phía dưới thung lũng như trong tranh thuỷ mặc, lúc lại uốn lượn quanh sườn núi bao bọc những nương lúa rực rỡ sắc màu của bức tranh đồng quê thanh bình, đầm ấm. Ra khỏi thành phố Hà Giang, đường lên Quản Bạ mở ra giữa hai bên vách núi cao chất ngất, càng đi càng heo hút, những mái nhà chỉ còn thấp thoáng bên triền núi. Rồi con đường bỗng dốc đứng lên cao, vòng cua khúc khuỷu, đi lên đèo Pắc Sum. Những tay lái đang “say đường” chúng tôi hào hứng vượt đèo, bắt đầu hành trình leo dốc lên cổng trời Quản Bạ. Bỗng có lúc bất giác quay đầu nhìn lại, chợt thấy choáng ngợp vì cảnh tượng kỳ ảo sau lưng mình. Con đường chúng tôi vừa đi qua giờ chỉ còn nhỏ như sợi dây thừng ai đó buộc quanh lưng núi, khúc khuỷu, ngoằn ngoèo giữa trùng vây mây trời. Bỗng đâu mây trắng từ trên núi cao tràn xuống, biến cả thung lũng thành một biển mây bồng bềnh. Thấy lâng lâng tựa hồ mình vừa đi ra từ một bức tranh thủy mặc. Đỉnh cao nhất của con đèo này là cổng trời Quản Bạ, cao 1.500m so với mực nước biển. Năm 1939, người Pháp đã xây dựng một bức tường đá và một cánh cổng gỗ nghiến dày 150mm án ngữ cửa ngõ đầu tiên lên cao nguyên Đồng Văn này. Bây giờ, nơi này có tấm biển đề chữ bằng cả tiếng Việt và tiếng Anh: Cổng trời Quản Bạ. Thung lũng rực rỡ sắc màu với ngọn núi đôi nhìn từ cổng trời Quản Bạ. Thung lũng rực rỡ sắc màu với ngọn núi đôi nhìn từ cổng trời Quản Bạ. Đứng giữa cổng trời, có thể phóng tầm mắt bao quát cả thung lũng rộng lớn phía dưới với các cánh đồng Quản Bạ, Quyết Tiến, Thái An, Đông Hà, Cán Tỉ, Bát Đại Sơn. Những cánh đồng trải dài tựa tấm thảm mượt như nhung với những ô màu vàng rực của lúa chín chen lẫn những mảng lúa xanh non và sắc nâu trầm ấm của đất núi. Những mái nhà nhỏ xinh, ấm cúng nép mình bên thảm lúa. Nổi bật giữa thung lũng rực rỡ sắc màu ấy là ngọn núi đôi, còn gọi là núi Cô Tiên, như đôi gò bồng đảo của thiếu nữ mà thiên nhiên đã ban tặng cho Quản Bạ. Mải mê ngắm nhìn bức tranh miền sơn cước rực lên trong ráng chiều, trời dần sập tối lúc nào chúng tôi chẳng hay. Tất cả vội vàng lên xe, cắm cúi vào con đường phía trước. Sương mù dày đặc. Thoáng chốc đã chẳng còn thấy thung lũng xinh đẹp, chẳng còn thấy những dãy núi cao ngang lưng trời và cũng chẳng còn thấy đường đi trước mắt mình. Đôi lúc, tiếng xe tải ỳ ầm từ xa vọng lại khiến chúng tôi lo sợ. Con đường hẹp, chênh vênh giữa một bên vách núi cao, một bên vực thẳm. Chiếc xe tải ỳ ạch từng mét, choán gần hết đường đi, khiến đám xe máy chúng tôi phải ép sát vào sườn núi. Cả đoạn đường dài tối đen mịt mùng, lâu lâu mới thấy một bóng đèn hắt ánh sáng vàng vọt trước hiên nhà nhỏ, chẳng đủ giúp chúng tôi thấy ấm lòng hơn. Rồi niềm hy vọng cũng le lói cùng với những ánh đèn nhấp nháy như những vì sao xa xa phía dưới thị trấn Tam Sơn. Có lúc niềm hy vọng le lói ấy bỗng tắt ngấm, bởi con đường vòng qua một vách núi cao. Đúng vào lúc nản chí nhất, thì bỗng nhiên thấy những bóng đèn điện lấp lánh như những vì sao vỡ òa trước mặt, còn chúng tôi thì vỡ òa sung sướng, vì đã vượt được cổng trời Quản Bạ an toàn trong đêm.
    Những phiên chợ lùi chỉ có ở Hà Giang Thay vì 7 ngày mới có một phiên, những phiên chợ nơi vùng xa sẽ họp 6 ngày một lần, tuần sau lùi so với tuần trước một ngày. Chỉ có bốn phiên chợ lùi đặc biệt như vậy trên cao nguyên Đá Hà Giang. Trên mảnh đất Hà Giang có rất nhiều phiên chợ mà hầu như bất kỳ ngày nào trong tuần bạn cũng có thể đi đúng phiên. Đi chợ phiên thật thú vị bởi chợ phiên là hình ảnh sinh động và rõ nét nhất cuộc sống hàng ngày của người dân vùng cao Hà Giang. Chợ phiên họp từ khoảng 5h sáng cho đến 3 - 4h chiều thì tan. Bà con các bản làng từ núi cao nô nức xuống chợ. Từ tờ mờ sáng đã thấy bóng người bóng ngựa xa xa. Người đi xe máy đến chợ, kẻ dắt ngựa, đi bộ, người đi theo gia đình, đi cùng bạn bè, hay cùng chồng cùng con xuống chợ. Phiên chợ là hoạt động nhộn nhịp nhất của người dân tộc vùng cao Hà Giang mỗi tuần Ai cũng xúng xính những chiếc váy đẹp nhất, thồ sau lưng đủ thứ, mang đến chợ từ con gà đến đàn lợn líu ríu dưới chân, từ những chiếc váy, khăn quàng đến con dao mài sắc, mớ rau mới hái trong vườn. Họ trao đổi: mang bán những đồ mang về chợ, tranh thủ mua thứ nọ thứ kia. Lũ trẻ được đến chợ thỏa thích nô đùa. Có đứa túm tụm lại với đám bạn, đứa trông hàng cùng mẹ, đứa còn ẵm ngửa cũng được địu đến chợ. Tiếng hò hét nô đùa náo động cả khu chợ. Trong các phiên chợ ấy, có các phiên chợ họp ngày cố định, có các phiên chợ là chợ lùi. Chợ họp cố định gồm: Chợ Ma Lé họp phiên vào sáng thứ bảy hàng tuần. Chợ Yên Minh, Đồng Văn và Mèo Vạc họp phiên vào sáng chủ nhật hàng tuần. Chợ lùi gồm bốn chợ Lũng Phìn, Sà Phìn, Phó Bảng và Phố Cáo. Ngày vui của người lớn và trẻ nhỏ. Chợ lùi là chợ họp luân phiên một tuần một lần và tuần sau lùi lại một ngày so với tuần trước. Chẳng hạn tuần này chợ họp vào chủ nhật, thì tuần sau sẽ họp vào thứ bảy, tuần tiếp theo sẽ họp vào thứ sáu, tuần sau nữa sẽ họp vào thứ năm... Nếu tính theo kiểu chợ lùi, thật khó để xác định ngày đến chợ cho chuẩn xác vì độ lệch cao. Nhưng có một cách tính khác để bạn đến chợ đúng ngày và đây cũng chính là cách tính của bà con các dân tộc vùng cao này. Nói là lùi nhưng chính xác là chợ 6 ngày một phiên, thay vì 7 ngày một phiên như các chợ khác. Lịch chợ lùi chỉ có ở vùng cao Hà Giang tính ngày: Chợ Lũng Phìn: Ngày Dần - Ngày Thân. Chợ Sà Phìn: Ngày Tỵ - Ngày Hợi. Chợ Phó Bảng: Ngày Tý - Ngày Ngọ. Chợ Phố Cáo: Ngày Thìn - Ngày Tuất. Sửa giày khâu đe trong chợ phiên. Chợ đến gần trưa bắt đầu vãn. Những chiếc gùi đã đựng đầy mặt hàng thiết yếu, con ngựa thồ đủng đỉnh ra về, theo sau thế nào cũng là một ông chồng đã say sưa khật khưỡng và bà vợ lặng lẽ. Phiên chợ đơn giản và bình dị như chính cuộc sống của những bà con dân tộc vùng cao nơi địa đầu tổ quốc này.
    Chết lặng trên đỉnh Mã Pì Lèng Chiều dài chỉ khoảng 20 km, cao 2.000m so với mực nước biển nhưng Mã Pí Lèng (Hà Giang) làm bất cứ ai đặt chân đến cũng phải ngợp, nỗi choáng ngợp trước những điều kỳ vỹ, vượt quá sức tưởng tượng của con người. Các huyện Yên Minh, Đồng Văn, Mèo Vạc của Hà Giang vào trước năm 1960 tách biệt hẳn với thế giới bên ngoài bởi những dãy núi cao hùng vĩ áng ngữ. Ở đó, có hơn 8 vạn đồng bào chìm trong đói nghèo, lạc hậu và chưa từng biết đến một con đường đúng nghĩa. Để đem ánh sáng văn minh đến với những con người phía sau cổng trời, Trung ương Đảng, Khu uỷ Việt Bắc quyết định mở đường Hà Giang, Đồng Văn, Mèo Vạc dài 200 km. Hơn 2 vạn người bao gồm TNXP và người dân thuộc 16 dân tộc ở 6 tỉnh phía Bắc Việt Nam được huy động làm đường. Phải mất gần 6 năm con đường mới hoàn thành và được đặt tên là Hạnh Phúc. Trong 6 năm đó, những người làm đường phải treo mình suốt 11 tháng trời bên vách đá để đục đẽo, để vắt một dải lụa đẹp như thơ trên dãy núi thẳng đứng như sóng mũi con ngựa, Mã Pí Lèng. Để cảm hết nét hùng tráng, đẹp đẽ của Mã Pí Lèng, theo tôi phải đi bộ. Tuy nhiên, không có nhiều thời gian cũng như không đủ tự tin để có một đôi chân chắc khoẻ như những phụ nữ người Mông nên có lẽ xe máy là phương tiện hợp lý nhất. Tháp tùng với Câu lạc bộ Du Khảo TPHCM, tôi đến Hà Giang vào những ngày cuối mùa thu với nắng vàng ươm, đất trời se lạnh. Sau một ngày nhẩn nha trên đoạn đầu của con đường Hạnh Phúc, ghé thăm cột cờ Lũng Cú, điểm cực bắc của tổ quốc, chúng tôi nghỉ đêm ở Đồng Văn. 7 giờ sáng hôm sau, ai cũng nôn nao chuyện chinh phục Mã Pí Lèng nhưng trưởng đoàn trấn an, cứ từ từ vì giờ này, dải lụa mềm mại đó đang ngủ yên trong mây mù. Sau khi dằn bụng tô sốt vang nóng hổi, ngon đậm đến từng chân răng, chúng tôi đi dạo, làm chầu cà phê phố cổ đến gần 9 giờ mới lên đường. Ra khỏi thị trấn Đồng Văn, sương trắng vẫn còn vờn quanh những ngọn núi cao nhọn hoắc, sà xuống đường, lạnh buốt. Đến địa phận huyện Mèo Vạc, sương tan, Mã Pí Lèng dần hiện ra. Ở xứ sở của đá, cái gì cũng có vẻ hiểm trở, cứng nhắc. Núi thì nhọn hoắc, đá cũng nhọn hoắc chen chúc nhau, chĩa thẳng lên trời. Chỉ có con đường là mềm mại như lụa… Và dải lụa đó cứ quanh co, làm duyên làm dáng mãi, uốn lượn qua hẻm núi này, chợt lên con dốc nọ rồi bỗng tắm mình trong một màu vàng ươm của nắng thu. Đó là lúc chúng tôi đã lên đến điểm cao nhất của Mã Pí Lèng. Đưa máy chụp hình lên ngắm, tôi bấm vài tấm rồi buông thõng tay, cảm giác bất lực. Từ ngữ, ống kính máy chụp hình hay quay phim đều sẽ trở nên vô nghĩa khi đứng trên đỉnh Mã Pí Lèng. Không có gì có thể lột tả được hết sự trùng điệp, chớn chở của núi, cái trắng xoá, xa mờ ảo, huyền hoặc của mây, cái thăm thẳm sâu của vực... Đứng trên đỉnh Mã Pí Lèng, tôi thấy mình cao muôn trượng, núi gần quá, mây gần quá tưởng chừng như vói tay thôi là đã chạm được. Núi nhiều đến mức chen lẫn vào trong mây, xô đẩy mãi, nuốt chửng cả đường chân trời. Đây có khác nào thiên đường? Phải, một thiên đường đúng nghĩa làm người ta sững sờ chết lặng. Nó rộng lớn, kỳ vỹ đến mức dòng sông Nho Quế xanh biếc phải khép nép, ép mình lặng lẽ chảy qua cái khe nhỏ dưới đáy vực sâu; làm con đường do công sức của hàng vạn con người tạo ra trở thành một sợi chỉ mỏng manh, viền hờ hững qua sườn núi; làm chúng tôi, những con người trẻ tuổi mới đây thôi còn thấy mình cao lớn, mạnh mẽ trở nên vô nghĩa trước thiên nhiên. 30 phút đứng trên đỉnh của Mã Pí Lèng, tôi thu tất cả vào tầm mắt mình cái hùng vĩ, tráng lệ của cao nguyên đá Đồng Văn. Đọc nội dung bảng tổng kết quá trình thi công con đường và chợt nhận ra, cái kỳ vỹ này chẳng thấm vào đâu so với sức mạnh của con người. Núi đá tai mèo cheo leo hiểm trở, cứng như sắt thép. Vậy mà, không cần máy móc tối tân, không cần mìn, bộc phá, bàn tay của hàng vạn con người đã làm nên kỳ tích. Nhìn vực sâu, nhìn sườn núi cheo leo, tôi mới hình dung ra tại sao hàng vạn con người của những năm 60 của thế kỷ trước phải treo mình trên đó 11 tháng. Khó mà đong đếm được bao nhiêu mồ hôi, bao nhiêu máu đã đổ trên cao nguyên đá để đem hạnh phúc đến cho 8 vạn đồng bào miền núi, đưa họ từng bước tiến kịp với miền xuôi. Cao nguyên Đồng Văn là một thiên đường, nhưng thiên đường đó không phải là mảnh đất màu mỡ cho sự sống. Nhờ bàn tay của hàng vạn con người trẻ tuổi, thiên đường đó đã trở thành thiên đường hạnh phúc. Hạnh phúc cho đồng bào các dân tộc miền núi, hạnh phúc cho cả chúng tôi, được đi, đến và chiêm ngưỡng vẻ đẹp vô tận của đất nước mình. Khi những vòng bánh xe đều đều cứ tuột dần xuống dốc, núi càng cao hơn che khuất cả ánh nắng mặt trời là lúc tôi biết mình đã qua Mã Pí Lèng và cũng đã đi sắp hết con đường Hạnh Phúc, mà điểm cuối là thị trấn Mèo Vạc. Thế hệ trước đã mất 6 năm để làm con đường hạnh phúc, mất 11 tháng căng mình đục đá để tạo 20 km đường, vượt qua dốc Mã Pí Lèng. Vậy mà, chúng tôi chỉ mất 1 ngày và 1 giờ để đi qua… Cảm giác hụt hẫng, nuối tiếc trào lên trong lồng ngực. Tôi thấy mình quá vội vã, tôi sợ mình đã bỏ sót điều gì đó chưa kịp thu vào tầm mắt, ghi vào trong bộ não. Tôi chợt nhận ra mình chỉ mới lướt qua chứ chưa thật sự đi trên Mã Pí Lèng. Hạnh phúc không bao giờ là đủ nếu người ta còn quá nhiều nỗi khát khao. Tôi sẽ trở lại Hà Giang, trở lại Đồng Văn để lại đi trên Mã Pí Lèng. Tôi sẽ đi thật chậm để cảm nhận đầy đủ niềm hạnh phúc mà hơn 2 vạn thanh niên ngày đó đã mang đến cho mảnh đất này và thế hệ mai sau.